Lọ Gốm Thời Lý – Vẻ Đẹp Thăng Hoa Từ Đất và Lửa
Lọ cổ trưng bày tại đây là một minh chứng sống động cho sự phát triển rực rỡ của nghệ thuật gốm Việt Nam dưới triều đại nhà Lý (thế kỷ 11–13). Được chế tác bằng đất nung cao cấp, tráng men ngọc hoặc men trắng trong, những chiếc lọ này không chỉ là vật dụng sinh hoạt mà còn mang trong mình giá trị văn hóa – tín ngưỡng sâu sắc.
Nét đặc trưng của gốm thời Lý nằm ở hình dáng thanh thoát, đường nét uyển chuyển và hoa văn khắc chìm tinh tế. Dáng lọ thường có cổ cao, thân tròn đều, đáy thon nhỏ – vừa cân đối, vừa sang trọng. Hoa văn phổ biến là hoa sen, cánh sen, mây cuốn, rồng cách điệu hoặc hình chim phượng, thể hiện tinh thần Phật giáo ảnh hưởng sâu đậm trong thời kỳ này.
Một số hiện vật còn lưu giữ dấu tích của việc được dùng trong nghi lễ tôn giáo hoặc cung đình, thể hiện qua kỹ thuật nung men chuẩn xác, lớp men mịn, bền màu sau hàng trăm năm. Chính sự mộc mạc mà thanh cao ấy đã tạo nên vẻ đẹp “vượt thời gian” cho gốm Lý – khác biệt hoàn toàn so với gốm thô dân gian hay lò gốm Trung Hoa đương thời.
Việc phát hiện và lưu giữ những chiếc lọ cổ như thế này không chỉ có giá trị thẩm mỹ, mà còn là bằng chứng quý giá cho trình độ thủ công điêu luyện và tư duy thẩm mỹ cao cấp của người Việt xưa. Mỗi chiếc lọ là một câu chuyện – về đất, về lửa, về người, và về một thời kỳ vàng son của nghệ thuật gốm Việt Nam.