Ký Ức Chồng Lớp – Những Mảnh Ghép Của Một Thực Tại Vỡ Nát
Bức tranh là sự hòa trộn độc đáo giữa nhiếp ảnh đen trắng và ngôn ngữ tạo hình trừu tượng, mở ra một không gian ký ức vừa thân quen vừa mơ hồ, nơi ranh giới giữa hiện thực và tưởng tượng dần bị xóa nhòa.
Ở nửa dưới bên phải là hình ảnh ba nhân vật quay lưng, chỉ thấy rõ một khuôn mặt nghiêng với ánh mắt trầm tư, đăm chiêu. Tông màu lạnh làm nổi bật trạng thái nội tâm lặng lẽ, như thể họ đang đối diện với một điều gì đó không thể gọi tên. Họ không nhìn vào người xem – họ nhìn vào bên trong chính họ, hoặc vào quá khứ.
Trung tâm bức tranh là một khối vật thể lạ – thô ráp, gồ ghề như một mảng địa tầng cổ tích bị bóc tách ra từ trí nhớ. Trong khối đó xuất hiện những chi tiết kỳ lạ: hoa trắng, vệt ánh sáng, những vết cắt, mảng xỉn – tất cả gợi lên cảm giác thời gian bị bào mòn, như thể đây là tàn dư của một ký ức đã từng bị vùi lấp và nay được khai quật lại trong hình dạng không toàn vẹn.
Phía trên là vệt đỏ nhòe – tựa như tán cọ hay vệt máu, hoặc đơn giản chỉ là một cảm xúc mãnh liệt trào ra khỏi lớp nền cũ kỹ. Đó có thể là cơn giận, là đam mê, hoặc là tiếng vọng từ một biến cố chưa từng được kể ra.
Chiếc ghế gỗ xuất hiện ở tiền cảnh, với những vệt sọc thô ráp, như một lời mời ngồi vào và nhìn lại – không chỉ bức tranh mà cả chính mình. Nó như một nhịp nối giữa người xem và thế giới bên trong bức tranh, đầy gián đoạn và khơi gợi.
Toàn bộ tác phẩm là một mạch cảm xúc đứt đoạn nhưng liền lạc, một nỗ lực gắn kết giữa hình ảnh và khối màu để kể lại câu chuyện của một “tôi” đang tan rã. Không có thời gian cụ thể, không có bối cảnh rõ ràng — chỉ có những gợi ý để người xem tự điền vào phần còn thiếu của mình.